Nguồn: buudoan.com
Bạn có dám chắc mình hoàn toàn trong sạch khi bàn và luận về sự giả dối không? Ai trong đời chưa một lần giả dối? Ai dám dõng dạc tuyên bố trước bàn dân thiên hạ rằng mình là người trung thực và ghét sự giả dối mà không phải cúi đầu lẩn tránh cái nhìn của thiên hạ soi mói, giễu cợt? Chắc là ít lắm. Hoặc đó là thánh nhân, hoặc là trẻ con chưa biết đến phải trái. Mình cũng có những lần phải nói dối, nói thác, nói chệch, nói tránh…tức là nói không đúng như sự thật, như là cái đang là. Nhiều cái sự nói dối sau khi hiểu ra người ta có thể xin lỗi, có thể cười xòa, bỏ qua, thông cảm, thấu hiểu, chia sẻ… Nhưng nhiều cái sự nói dối không thể tha thứ nếu nó làm tổn thương người khác, xâm phạm lợi ích của người khác, che dấu cái ác và giúp người ta thực hiện hành vi tội ác với người khác.
Này nhé:
Bạn hãy nghe phát biểu về sự kiên định phấn đấu vì một đất nước phát triển, ưu việt với sự càng ngày càng đi xuống của nền kinh tế, về đời sống khó khăn gia tăng, bất ổn xã hội nhiều hơn, đạo đức xuống cấp trầm trọng…
Bạn sẽ khó tìm được nguyên nhân, thủ phạm của những sai lầm, tắc trách, đổ bể ở một cơ quan, tổng công ty nhà nước, rộng hơn là ở đất nước vì nguyên nhân khách quan thường xuyên được viện dẫn. Những cá nhân giàu có lên còn thủ phạm gây đói nghèo, sai lầm là của chung, thậm chí không dễ để các đại biểu Quốc hội chất vấn.
Bạn hãy nghe một người (có thể là lãnh đạo một cơ quan) nói ở các cuộc nhậu và ở trong cuộc họp để thấm thía những “đa nhân cách” đang nở rộ cở nước ta.
Bạn hãy nhìn thực tế cuộc sống của những công chức (nhất là khi làm quan) với thu nhập của họ.
Bạn hãy so sánh cuộc sống của người dân với cuộc sống của các quan chức – đó là cuộc sống của “ông chủ” và “nô bộc”.