Thỉnh thoảng, tôi mới nhớ về Hà Nội, nơi toàn bộ tuổi hoa niên của tôi đã trôi qua trong đam mê và sống động, trong đói khát và hoài bão, trong hoài nghi và dằn vặt: “Sao giống niềm tin u uất - Gieo vào dọc tuổi hai mươi?”. Hà Nội đối với tôi chỉ là nơi tôi đã gieo những hạt giống “niềm tin u uất”. Nhớ về Hà Nội, tôi chỉ nhớ đến u uất, rã rời.
Nhưng, trong những ngày cuối tháng 10 này, tôi bỗng thấy nhớ Hà Nội cồn cào. Quá khứ về Hà Nội chợt cuồn cuộn trào lên trong tôi, hiện hình lên trong tôi. Tôi sống lại với những điều mình đã có, và lạ kỳ chưa, tôi đang sống với những gì tôi chưa sống ở Hà Nội. Ai đưa đến cho tôi nỗi nhớ da diết và thao thiết ấy? Chẳng ai cả, mà chỉ là hai bức ảnh rất ấn tượng về No U FC Hà Nội được chụp từ một máy ảnh chuyên nghiệp bởi một tay máy có nghề.
Một bức ảnh chụp các thành viên của đội bóng, chân mang những đôi dép tổ ong (đôi dép đã trở thành huyền thoại khi được tù nhân lương tâm Điếu Cày Nguyễn Văn Hải mang trong chuyến hành trình Việt Nam - Hoa Kỳ), bước đều trên thảm cỏ. Bức ảnh không chỉ đặc tả được nét mặt tràn đầy cảm xúc của nhân vật mà còn đặc tả được chi tiết của các đôi dép tổ ong, và người cầm máy đã phải chụp với tốc độ cao để động tác không bị nhòe nét. Bức ảnh của niềm cảm hứng mang tên Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.
Một bức ảnh chụp các thành viên của No U FC Hà Nội hai tay bắt chéo lên trên đầu, giống như các sinh viên HongKong chéo tay trên đầu trong cuộc cách mạng dù phản kháng độc tài, đòi hỏi dân chủ. Bức ảnh của niềm cảm hứng mang tên HongKong - Joshua Wong.














