Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

Nước cờ độc đáo đón ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI của bà con Văn Giang.

Nguồn: Lưu Gia Lạc Facebook
Các mẹ Văn Giang đang giữ đất
Vâng! Rất kính phục bà con Văn Giang về nước cờ "mời" đại biểu Quốc hội về thăm và chia sẻ (tâm tư , nguyện vọng) với bà con mình . Sở dĩ phải dùng từ "mời" trong cái khung đó sở dĩ người viết biết và bà con Văn Giang càng biết có mời gãy đũa gãy bát thì họ (dân biểu) cũng chẳng về cho dù bà con rất thật lòng. Để hiểu vì sao họ không đến Văn Giang thì là điều quá đơn giản, chỉ biết chắc rằng họ thực sự là những người khác chiến tuyến, họ "được" bầu chỉ vì họ được "bầu" chứ không phải vì Dân, vì lợi ích của Dân. Chính vì thế họ không phải là những người bà con ta mong đợi. Và họ không đến là lẽ thường tình và đương nhiên phải vậy. (Với họ không thể dùng từ về một cách dung dị, ấm áp và gần gũi như người nhà, một nhà, họ không xứng để được như vậy).

Thành quả là những hạt lúa vàng
Khỏi cần nói về cái tình mà bà con Văn Giang dành cho những người khách về Văn Giang, cả khách và chủ đều đến với nhau bằng tấm lòng, lấy lòng đãi lòng nên cuộc gặp đầy ắp tiếng cười. Nhưng với những người không về được Văn Giang mà chỉ xem qua clip hoặc hình ảnh cũng cảm thấy nghẹn lời vì sự thật phũ phàng và cả cái tình của khách và chủ. Cái để lại trong tâm tư người ta là cảnh làng quê toàn phụ nữ, người già mà vắng bóng trai tráng, thanh niên ... y như thời chiến tranh, cho dù chiến tranh đã qua từ lâu, cả mấy chục năm rồi, đó là một sự đau đớn. Một cảm giác uất ức đến cùng cực khi nhìn cái tòa nhà khang trang to vật tên là UBND mà Dân không được sử dụng cho việc của người Dân, cho dù nó được xây lên bằng chính mồ hôi xương máu của Dân - một nghịch lý đau lòng và không thể chấp nhận . 
Công bằng mà nói thì người Dân (ông chủ thực sự) lẽ ra phải đuổi cổ cái đám đày tớ ăn lương của dân ra khỏi đó, thu hồi cái tòa nhà gọi là ủy ban đó để phục vụ đúng mục đích: Cho Dân - vì Dân. Người Dân có quyền làm cái việc đó - thu hồi.

Và Nhiệt liệt chào đón!
Trở lại nước cờ độc đáo, đầy quyết đoán và tính trí tuệ của bà con nông dân ta thì thấy sự quyết liệt, tinh thần quyết chiến nhưng cũng đầy sự khoan dung độ lượng của người chơi cờ - bà con ta. Nước cờ đẩy đối phương vào thế bí nhưng không cùng đường, có chăng là có tâm để phục thiện và rời bỏ cái ác mà thôi. Nhưng có lẽ bà con ta rất biết mình và biết người. Rồi đây đối thủ của bà con chơi kiểu gì? Qủa là một vấn đề hóc búa với đám lợi ích nhóm. 
Cảm phục bà con ở sự sáng suốt, mến yêu bà con ở tấm lòng và tình cảm chân thành, và tin tưởng bà con sẽ là người chiến thắng .

2 nhận xét:

  1. Bài viết hay lắm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng, thay mặt tác giả cám ơn bác Dân mất nác.

      Xóa