Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

NẾU TRÊN ĐẦU MÌNH ĐÃ MỌC ĐUÔI SAM

Thơ Đỗ Trung Quân.

Tháng này Sài Gòn mưa ngâu

Nhưng thôi, miễn bàn vể thơ thẩn

Tôi nói thẳng

Cho mau

Đồng bào tôi ngoài biển vẫn bị nó cướp tàu

Đồng bào tôi ngoài biển vẫn bị nó túm đầu


Cướp cơm chim

Tôi nói thẳng

Thôi đi mấy cha, mấy anh cà vạt phòng lạnh cách xa biển Đông ngàn dặm

Nhà anh chả ai cướp

Con anh chả ai đánh [đánh sao được, nó ở nước ngoài ráo cả]

Vợ anh chả ai hiếp [hiếp sao được, nhà anh có công an bồng súng đố thằng nào…]

Chỉ tủi thân cho đồng bào

Tàu thuyền rách nát.

Kiếm sống ở khu vực nhà mình vẫn bị ăn tát

Ăn bạt tai – đá đít

Ăn đạn AK

Bọn hải tặc đuôi sam làm cha

Thậm chí làm ông nội.

Thơ không được chửi bậy

nhưng thôi đành

Tiên sư bố chúng mày bọn lưu manh!

Bạn bè gì ngữ ấy.

Thơ không được chửi bậy

Xin tha thứ cho thằng làm thơ này. Đọc tin đồng bào bị cướp trên biển thì mắt nó cay cay …

Cứ đàn áp đi…

Cứ bóp cổ đi…

Cứ kung-fu đi…

Cứ triệu tập đi…

Cứ lo hữu nghị đi…

Hỡi những người anh em máu đỏ da vàng

Hãy thử sờ lên đầu mình.Xem…

Đã mọc đuôi sam ?…

1 nhận xét:

  1. Bài thơ hay quá.
    Chẳng mấy chốc mà lại thành thân nô lệ.

    Trả lờiXóa