Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Chọc tức dân

Nguyễn Quang Lập 08.11.2011

Mình vốn cảm tình với bà Doan, Nguyễn Thị Doan, khi bà gọi ông Đỗ Văn Đương là nghị sĩ rau muống nhân ông Đương khẳng định lạm phát nước ta không cao nhất khu vực, bằng chứng là “một đĩa rau muống xào ở Thượng Hải tới 200 nghìn, nhưng ở Việt Nam chỉ mấy chục.“ Nói thiệt lâu nay không để ý đến bà là ai, làm gì, đến khi đó mới biết bà là phó chủ tịch nước. Kinh.
Cứ tưởng bà Doan cũng mới mẻ, tư duy sáng sủa, cũng mừng.  Chẳng ngờ  hôm qua đọc bài “Vai trò lãnh đạo của Ðảng đối với cách mạng Việt Nam trong thời kỳ mới” của bà đăng trên báo Nhân dân  mới ngả ngửa người ra là mình đã nhầm. Vào đầu thế kỷ 21, khi mà hệ thống xã hội chủ nghĩa đã tan rã hơn ba chục năm, bà Doan vẫn nói thế này: “Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, biết kế thừa những tinh hoa dân chủ của các Nhà nước pháp quyền trong lịch sử và đã, đang phát triển lên tầm cao mới, khác hẳn về bản chất và cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản…
Chả biết bà Doan hiểu dân chủ nghĩa là như thế nào. Nếu dân chủ theo nghĩa tự do đạp mặt người biểu tình, tự do đánh chết người không đội mũ bảo hiểm, tự do mãi lộ, tự do tham nhũng, tự do phá rừng cướp đất, tự do  mua quyền bán chức… thì bà Doan nói đúng, nếu không thì bà sai bét, bà chẳng hiểu gì về dân chủ cả.
Nếu dân chủ vạn lần hơn, tại sao ông Đỗ Văn Đương, cái người mà bà bảo là nghị sĩ rau muống, nói thế này: “Cử tri cho rằng chúng ta có cả rừng luật nhưng thực tế có khi lại phải giải quyết bằng luật rừng. Một bộ phận coi khinh pháp luật, không sợ pháp luật”? Ông Đương nói câu này tại Quốc hội và được nhiều người tán đồng, báo chí cũng lên tiếng ủng hộ. Một xã hội có cả một rừng luật lại chỉ giải quyết bằng luật rừng là xã hội dân chủ gấp vạn lần a , ối bà Doan ôi! Bây giờ thì chính ông Đỗ Văn Đương lại phải gọi bà là nghị sĩ rau muống đấy, thưa bà.
Thà rằng bà nói chúng ta cần cố gắng gấp vạn lần để có dân chủ thực sự, thì dù đó chỉ là lời nói suông dân cũng không nổi khùng như cái điều bà vừa khẳng định, nói thật nhé, nó rất chi là trơ trẽn.
Rất nhiều người, trong đó có mình, thoạt kì thủy rất yêu chế độ, nhưng rồi tình yêu ấy mất dần đi, teo dần đi, biến thành sự nổi giận, cũng chỉ vì  những người bảo vệ chế độ kiểu bà Doan.

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

MỘT TÌNH YÊU HÀ GIANG (1)

Chuyện kể rằng nàng Tiên Gạo và nàng Tiên Ngô đi gieo hạt nơi hạ giới, mày trấu mày ngô chẳng biết làm gì bèn đổ vào khe núi. Cây ngô, cây lúa lớn lên cho hạt. Người người lấy hạt về ăn. Khi ngô hạt lúa trong nhà đã cạn mà vụ sau vẫn chưa tới, cái đói về u ám bản làng, chiều đã buông dài nơi rừng cây mà vẫn chưa thấy ai nhóm bếp. Một hôm mọi người họp nhau lại rồi chia đi khắp núi rừng để tìm cái ăn. Nhiều ngày trôi qua, nhiều nơi đã đến, nhiều hang cùng góc núi đã lục tìm mà vẫn chưa thấy gì có thể làm no cái bụng. Một hôm, thoảng bay trong gió mùi hương là lạ, từ trước đến giờ chưa ai được ngửi. Mọi người cùng tìm đến khe núi, và ai nấy đều ngỡ ngàng, một rừng hoa li ti trải dài suốt từ núi bên này sang núi bên kia, nhìn kỹ mới thấy những cái lá có hình tam giác ẩn nấp khá kín ở dưới hoa. Khi kết hạt mọi người đem về ăn thử thấy ngon không kém gì ngô và gạo. Cái bụng đã ngủ yên không lóc óc đòi ăn nữa. Khói bếp lại bay lên mỗi chiều. Vì là họ nhà lúa, được nảy lên từ mày lúa mày ngô, nên gọi là mạch, lá có hình tam giác, và thế là nó có tên “tam giác mạch” (theo truyện Tam Giác Mạch của nhà văn Nguyên Bình- Đồng văn).

Những bông hoa ly ti, có hai màu chính là tím hồng và trắng.

Long lanh và nhạt nhòa sau cơn mưa núi đá và ánh mặt trời.

Kiếm tìm!

Lấn vào chân đá.


Đá sẽ phải lùi thay cho hoa.

Xa tít mây trời.

Kiêu hãnh.

Hùng vĩ và dịu êm.

Hạnh phúc.


Cây thân Ngô trông ruộng Mạch.


Tím cả rừng.

Êm đềm và ấm áp.







No đủ không? 

ĐẾN VỚI CỘT CỜ CỰC BẮC TỔ QUỐC

Những chiếc áo No-U có thể bị gây khó khăn cho người mặc nó đi ra bờ hồ Hoàn Kiếm - Hà Nội. Những chiếc áo No-U có thể đã làm cho một vài người bị tra xét mấy năm trước dây!


Áo No-U không dễ ra hồ Hoàn Kiếm, khó lên cột cờ Hà Nội quá!


Nhưng áo No-U đã lên cột cờ Lũng Cú - Hà Giang, điểm cực bắc để hôn lên lá Quốc Kỳ thiêng liêng nơi địa đầu của Tổ Quốc.

Helo No-U.

Cờ Tổ Quốc tung bay trên cột cờ uy nghiêm!







Bên kia là Trung Quốc!


Quốc Kỳ trên nền trời lồng lộng.

Xin được hôn lên hồn thiêng sông núi!


TÔI ĐÃ KHÓC - CÒN CÁC BẠN?

Một em bé 12 tuổi từ Canada đã mang tới cho toàn thế giới một thông điệp thế kỷ. Thông điệp của em đã khiến cả hội nghị môi trường tại Brazin im lặng đến rơi lệ! Một chuyện lạ có thật?
Quê hương Vancouver của em, nơi được coi là “Thiên đường du lịch”. Một thành phố có núi rừng, biển xanh và đồng ruộng. Một thành phố sạch đẹp và thân thiện vô cùng.  Nhưng trong bài phát biểu đầy dứt khoát và cảm động, em bé 12 tuổi này đã khẩn thiết kêu gọi loài người hãy cứu lấy thế giời này. Những lời chân thành, thống thiết và tràn đầy khát vọng của em như bay trùm lên khắp thế gian, chạm đến tận đáy lòng những ai nghe thấy.
“Xin chào! 
Tôi là Severn Suzuki, đại diện cho ECO – tổ chức Trẻ em vì môi trường. Chúng tôi là nhóm trẻ em từ 12 đến 13 tuổi, đang cố gắng tạo nên vài thay đổi, và chúng tôi đã tự quyên tiền đi hơn 8000 km đến đây để nói với người lớn các vị rằng, các vị phải thay đổi.
Chúng tôi đến đây không có mục đích nào khác ngoài việc đấu tranh cho tương lai của chính mình. Đánh mất tương lai không giống như mất chiếc ghế trong bầu cử, hay trượt một vài điểm trên sàn chứng khoán. Tôi đến đây lên tiếng cho các thế hệ mai sau, lên tiếng cho những trẻ em đang chết đói trên khắp thế giới mà tiếng khóc cầu cứu không ai nghe thấy, lên tiếng cho muôn vàn động vật đang chết dần trên trái đất này vì chẳng còn nơi sinh sống. Giờ tôi sợ phải bước đi dưới ánh mặt trời vì những lỗ thủng trên tầng Ozon. Tôi sợ phải hít thở vì không biết không khí đang chứa những hóa chất nào.
Tôi vẫn thường đi câu cá cùng ba ở Vancouver, quê hương tôi, cho đến vài năm trước, khi tôi biết lũ cá đang đầy bệnh tật. Ngày ngày, chúng ta đều nghe những tin về việc các loài động thực vật đang dần tuyệt chủng, rồi biến mất mãi mãi. Tôi đã luôn mơ về những đàn thú hoang dã đông đúc, về những cánh rừng rậm và rừng mưa nhiệt đới đầy các loài chim và bướm. Nhưng giờ tôi lại tự hỏi, liệu con cái chúng tôi còn có cơ hội được thấy chúng nữa không? Hồi bằng tuổi tôi, các vị có phải lo lắng về những điều này không? Mọi chuyện đang diễn ra rành rành trước mắt, nhưng các vị lại hành động như thể chúng ta vẫn còn thừa thời gian và các biện pháp hữu hiệu.
Tôi chỉ là một đứa trẻ và không nghĩ ra được các giải pháp, nhưng tôi mong các vị hãy nhận ra rằng, chính các vị cũng thế. Các vị không biết cách vá lại các lỗ hổng trên tầng Ozon, không biết cách mang cá hồi về những dòng suối đã cạn khô, không biết cách làm sống lại các loài vật đã tuyệt chủng. Các vị cũng không thể biến những cánh rừng đã thành sa mạc giờ xanh tươi trở lại. Một khi đã không biết cách phục hồi, xin các vị đừng tàn phá nữa.
Các vị ở đây có thể là đại biểu chính phủ, doanh nhân, nhà tổ chức, nhà báo hay chính trị gia. Nhưng thực ra các vị là bố mẹ, là anh chị, cô chú… và tất cả các vị đều là những người con. Tôi chỉ là trẻ con nhưng tôi đã hiểu rằng, chúng ta đều là một phần của đại gia đình của 5 tỷ người. Thực tế là của hơn 30 triệu giống loài. Biên giới hay chính phủ cũng không thể thay đổi được. Tôi chỉ là trẻ con nhưng tôi đã hiểu rằng, chúng ta đều có phần trách nhiệm, và nên cùng hợp tác hành động hướng về mục tiêu chung. Giận dữ không làm tôi mù quáng. Dù sợ hãi, tôi cũng không ngại nói với cả thế giới những gì mình nghĩ. Ở đất nước tôi, chúng tôi thải ra quá nhiều rác. Chúng tôi mua rồi lại vứt đi. Cứ mua rồi lại vứt đi. Các nước giàu có khác cũng không bao giờ chia sẻ cho người nghèo ngay cả khi thừa thãi chúng ta vẫn không muốn chia sẻ, chúng ta sợ phải cho đi một chút của cải. Chúng tôi sống cuộc sống sung túc ở Canada, chẳng thiếu nước, thức ăn hay nhà ở. Chúng tôi có đồng hồ, xe đạp, máy tính, tivi… Ít nhất là cho đến hai ngày trước đây. Hai ngày trước, ngay tại Brazin này chúng tôi đã sốc khi sống cùng với những đứa trẻ đường phố. Một bạn đã nói với tôi thế này, “Tớ ước mình thật giàu có. Nếu được vậy, tớ sẽ cho tất cả những đứa trẻ đường phố thức ăn, quần áo, thuốc thang, nhà ở và cả tình yêu thương nữa”. Trong khi một đứa trẻ đường phố chẳng có gì trong tay lại sẵn sàng chia sẻ với người khác, tại sao chúng ta, những người có tất cả lại tham lam đến thế? Tôi không thể không nghĩ rằng “những đứa trẻ này chỉ bằng tuổi tôi thôi”. Chỉ sinh ra ở những nơi khác nhau thôi mà cuộc sống của trẻ em lại khác biệt nhiều đến thế?
Tôi đã có thể là một trong những đứa trẻ sống ở Favellas, Rio. Tôi đã có thể là một trong những đứa trẻ sống ở Somalia, một nạn nhân của chiến tranh Trung Đông hay một người ăn xin ở Ấn Độ. Tôi chỉ là trẻ con nhưng tôi đã hiểu rằng, nếu số tiền dùng để cung phụng chiến tranh kia được dùng cho việc tìm kiếm giải pháp cho các vấn đề môi trường, chấm dứt đói nghèo, đi tới các hiệp ước thì trái đất này sẽ tuyệt vời tới nhường nào.
Ở trường học, ngay từ lớp mẫu giáo, người lớn vẫn dạy chúng tôi cách ứng xử đúng mực. Các vị dạy chúng tôi không được đánh nhau. Phải cố gắng tìm ra các giải pháp. Tôn trọng mọi người. Sửa chữa lỗi lầm mình đã gây ra. Không làm hại các sinh vật khác. Phải biết chia sẻ chứ đừng tham lam… Vậy tại sao các vị lại làm những việc chính các vị dạy chúng tôi không nên làm?
Xin đừng quên lý do các vị dự hội nghị này. Các vị làm việc này vì ai? Lớp trẻ chúng tôi là con cháu của các vị. Chính các vị là người quyết định con cháu mình sẽ lớn lên trong một thế giới như thế nào. Lẽ ra bố mẹ sẽ an ủi con cái rằng, “mọi chuyện sẽ ổn thôi”, “đây không phải là ngày tận thế đâu”, và “bố mẹ sẽ làm những gì tốt nhất có thể”. Nhưng tôi không nghĩ giờ đây các vị  còn có thể nói vậy. Chúng tôi có còn nằm trong danh sách được ưu tiên của các vị nữa không?
Bố tôi thường nói, “Hành động sẽ tạo nên con người con, chứ không phải lời nói”. Vâng, nhưng những gì các vị làm khiến tôi khóc hàng đêm. Các vị luôn nói rằng các vị yêu chúng tôi, nhưng tôi xin thách thức các vị hãy hành động đúng như những gì đã nói.
Xin cám ơn!”

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

NHỮNG ÁNH MẮT TAM GIÁC MẠCH

Trong chuyến đi thăm cột cờ Quốc Gia Lũng Cú, chúng tôi được ghé thăm và tận mắt được chứng kiến những hình ảnh hùng vĩ của núi non, những vẻ đẹp kỳ ảo của thiên nhiên. Được cảm nhận sự diệu kỳ của tạo hóa đã làm nên một cao nguyên đá Đồng Văn, giờ đây đã được gọi là "Công viên địa chất" được Quốc tế công nhận!

Chưa hết, chúng tôi còn được cảm nhận vẻ đẹp khiêm nhường của hoa Tam Giác Mạch, là một loại ngũ cốc được bà con dân tộc thiểu số nơi đây trồng phục vụ chăn nuôi.

Trên đường về, khoảng 17h, chúng tôi gặp 3 em bé người dân tộc H'Mông, các em vừa lên núi khai thác hoa Tam Giác Mạch về phục vụ sinh hoạt. Các em thơ với những ánh mắt nói lên hết thảy sự hồn nhiên và trưởng thành trước tuổi hay trước vóc dáng của mỗi đứa. Chúng không nói được tiếng Việt, chỉ giơ tay vẫy chào và nói Bye Bye (Có lẽ vì khách du lịch chúng gặp rất nhiều lần nên quen!)


Rất thân thiện khi có người lạ chụp hình.





Những bông hoa Tam Giác Mạch bừng lên một lần nữa!

Trưởng thành nhưng thơ ngây và đầy ưu tư.

Đáng yêu quá, ngây thơ quá đỗi.

Tạm biệt, có chút lạ lẫm nhưng thân thiện ngay.

Các em lại tiếp tục bước đi, gùi hoa nặng trĩu.

Chẳng biết đường về còn bao xa, các em có ấm lòng thêm không khi gặp những người xa lạ rất nhân hậu hôm nay.

Mong manh Tam Giác Mạch, đã làm mê đắm bao nhiêu con người, như một trong những lời mời gọi
của Hà Giang, của Công viên địa chất Đồng Văn và của cột cờ Lũng Cú!