Thưa các anh chị và các bạn!
Một mùa hè đã dần trôi qua, tháng chín cùng ngày tựu trường đang gần kề chờ đón những bước chân rộn rã của các em học sinh. Là những người cha, người mẹ, có lẽ mỗi chúng ta cũng luôn cảm nhận được niềm vui náo nức đó, qua những manh áo, những đôi giầy, những chiếc cặp sách mới sắm cho đứa con thân yêu của mình, với tất cả sự yêu thương và trìu mến. Song không phải niềm vui nào cũng chia đều với tất cả. Vẫn còn đâu đó những mảnh đời thiếu thốn, hư hao hằn in dấu trên khuôn mặt trẻ thơ của những đứa trẻ nơi bản làng xa khuất sau ngọn núi cheo leo trên những rẻo cao của quê hương đất nước.
Một mùa hè đã dần trôi qua, tháng chín cùng ngày tựu trường đang gần kề chờ đón những bước chân rộn rã của các em học sinh. Là những người cha, người mẹ, có lẽ mỗi chúng ta cũng luôn cảm nhận được niềm vui náo nức đó, qua những manh áo, những đôi giầy, những chiếc cặp sách mới sắm cho đứa con thân yêu của mình, với tất cả sự yêu thương và trìu mến. Song không phải niềm vui nào cũng chia đều với tất cả. Vẫn còn đâu đó những mảnh đời thiếu thốn, hư hao hằn in dấu trên khuôn mặt trẻ thơ của những đứa trẻ nơi bản làng xa khuất sau ngọn núi cheo leo trên những rẻo cao của quê hương đất nước.
Mồ Sì San là một xã nghèo của huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu, có ba mặt giáp biên giới thuộc vùng Tây Bắc xa xôi của Tổ Quốc. Ở nơi đây, người Dao chiếm đa số. Và cũng như bao bản làng khác của Tây Bắc, Mồ Sì San nằm chênh chao bên những ngọn núi cao, đèo dốc, không nghề phụ, không giao thương buôn bán, và nguồn thu nhập chủ yếu vẫn là nông nghiệp và chăn nuôi gia súc. Trường mầm non Mồ Sì San có 179 em học sinh.
Trường tiểu học Mồ Sì San có 289 em học sinh, gồm điểm trường chính Mồ Sì San và 4 điểm trường lẻ nằm trên địa phận các bản Mồ Sì San, Séo Hồ Thầu, Tân Séo Phìn, Tô Y Phìn và Y San.
.jpg)
.jpg)

